INT. NHÀ GIA ĐÌNH - HÀNH LANG - CUỐI CHIỀU
Theo quỳ trước cánh cửa gỗ nhỏ vừa tầm trẻ con, chiếc chìa khóa đồng cũ đã chực tra vào ổ. Mara bước vào với thùng đồ cuối cùng rồi khựng lại.
Thùng đồ trượt xuống bên hông Mara.
Mara
Nói với chị đó là đồ mở nắp chai đi.
Theo
Nó mở được một thứ. Vậy về mặt kỹ thuật, chị đoán khá sát.
Mara
Mẹ nói dưới cầu thang không có cửa.
Theo
Mẹ cũng nói bức tường đặc ruột. Tường đặc thường không có bản lề đâu, Mara.
Mara
Lắp tấm ốp lại. Mười tám phút nữa môi giới tới, chị không định giải thích với người lạ về nghề mộc bí mật trong nhà.
Theo
Tuyệt. Vậy mình có mười bảy phút để tìm hiểu tại sao ai cũng nói dối.
Mara
Không ai nói dối. Chắc chỉ là tủ đựng than cũ.
Theo
Một cái tủ có tên viết tắt của hai chị em khắc trên ổ khóa à? Tên chị ở trên, tên em ở dưới, đúng nét chữ của bố?
Mara
Em đâu biết đó là chữ của bố.
Mara
Chị không cần nhìn. Chìa đó xoay hai vòng rồi mắc lại. Em sẽ làm gãy nó.
Theo
Biết rõ ghê, với một cánh cửa không tồn tại.
Theo
Hỏi cho tử tế. Như thể em là người trong nhà này, không phải cái báo khói để chị tháo pin ra.
Mara
Theo, làm ơn đưa chìa khóa cho chị.
Theo
Vậy làm ơn nói nó từng ở đâu trước khi em tìm thấy nó được khâu trong áo khoác xanh của bố.
Mara
Áo đó đem ra cửa hàng từ thiện từ mùa đông năm ngoái rồi.
Theo
Không. Một túi đồ được đem đi. Chị giấu áo trên gác mái rồi mong em thôi tìm.
Mara
Chị chỉ mong cả nhà chuyển đi mà không biến mỗi thùng đồ thành một cuộc điều tra.
Theo
Em cũng mong chị gái mình không giấu bằng chứng sau lớp cách nhiệt. Hai chị em cùng thất vọng.
Mara
Chị đã mở nó một lần. Tháng Một năm ngoái. Đó là điều em muốn chị nói, đúng không? Chị mở rồi đóng lại.
Mara
Hứa là em sẽ không biến chuyện này thành một giả thuyết nữa về đường hầm, máy thời gian hay bố sống sau lò sưởi.
Theo
Không. Chị không được bắt em hứa sẽ phản ứng cho đúng trước khi nói sự thật.
Mara
Cầu thang. Nó đi xuống sâu hơn cả tầng hầm dù tầng hầm kết thúc ngay chỗ đó. Rồi chị nghe tiếng tàu.
Theo
Sáu mươi năm rồi quanh nhà mình không còn đường sắt.
Mara
Chị biết. Nhưng vẫn ngửi thấy mùi kim loại nóng. Rồi chị thấy sân ga nơi bố bỏ lại cả nhà, y như sáng hôm đó.
Theo
Chị nhìn thấy qua cánh cửa à?
Mara
Không giống một bức tranh. Hành lang cứ kéo dài cho tới khi giấy dán tường biến thành gạch lát sân ga. Trong một giây, căn nhà này và sân ga đó là cùng một nơi.
Theo
Vậy mà chị vẫn đi xuống một mình. Hoặc cực kỳ can đảm, hoặc đúng là quyết định kiểu Mara nhất trên đời.
Mara
Chị thấy va li của bố. Nghe chính mình gào lên từ trong xe. Chị đóng cửa trước khi phải nghe phần còn lại.
Theo
Thế là chị quyết định em không bao giờ được biết.
Mara
Em mới chín tuổi. Tối nào em cũng để đèn hiên chờ bố. Chị phải làm gì, rủ em xuống xem bố bỏ đi lần nữa sao?
Theo
Chị cũng mới mười hai. Sao ai cũng làm như vừa tròn mười hai là chị thành phụ huynh khẩn cấp vậy?
Mara
Vì phải có người để ý khi em cần ăn tối. Phải có người dỗ mẹ nín đủ lâu để ký giấy tờ ở trường cho em.
Theo
Và cũng phải có người nói với chị là va li của bố đã được xếp xong trước khi chị quát bố.
Mara
Em không nhớ buổi sáng đó.
Theo
Em nhớ mình trốn sau đống áo. Nhớ bố xem giờ tàu trước khi chị xuống nhà. Chị không khiến bố bỏ đi.
Theo mở một mảnh giấy vuông đã mềm đi ở những nếp gấp.
Theo
Mẹ nói vậy khi sự thật có cạnh sắc. Mẹ còn nhét cái này trong lớp lót áo.
Theo
Chỉ khoảng bốn mươi lần. Cánh cửa mở cho hai người. Nó cho thấy sự thật mà một người không thể gánh một mình. Lời của mẹ, không phải bố.
Theo
Em nghĩ mẹ chờ chị thôi tự đi xuống đó một mình.
Mara
(gần như chỉ còn là tiếng thì thầm)
Nếu nó lại hiện ra sân ga ấy, có khi chị không cử động được.
Theo
Vậy em sẽ làm phiền chị kinh khủng cho tới khi chị nhúc nhích. Đó là kỹ năng phát triển nhất của em.
Mara
Mỗi người xoay một vòng. Có gì không ổn thì đóng lại. Không cãi.
Mara đặt tay mình lên tay Theo. Chìa khóa xoay một vòng, rồi vòng thứ hai. Từ sau cánh cửa vọng tới tiếng một đoàn tàu xa, tiếp theo là tiếng sóng vỗ nhẹ. Hai chị em nhìn nhau trước khi chốt cửa bật lên.
Theo
Mỗi người một vòng. Lần này cả hai đều được nhớ chuyện gì xảy ra.